Chúng tôi đều sửng sốt, Ly Vẫn Long Quân nghi ngờ nói:

- Ông, ông đều nhìn thấy?

Trên mặt Vô Ưu lão quỷ giật giật hai cái, trợn mắt nhìn Ly Vẫn Long Quân:

- Chẳng lẽ tôi nói nhiều như vậy, cậu vẫn không nhớ gì sao?

Ly Vẫn Long Quân ảm đạm lắc đầu, nhưng thân thể khẽ run lên, rất hiển nhiên, có một số chuyện anh ta đã nhớ lại.

Vô Ưu lão quỷ bỗng nhiên nói:

- Tôi vốn là một du hồn trong sông Vô Ưu mà thôi, trong lúc vô tình bị quái ngư hai đầu kia nuốt phải, từ đấy liền ở nhờ trên người nó tu luyện, năm đó tôi ở trong sông Vô Ưu, ở cùng với Long Nữ, tôi biết tất cả mọi chuyện từ khi cậu bắt đầu ngẩn người ở bên cạnh bờ sông Vô Ưu, tôi đều biết tất cả.

- Ông, ông đều biết?

Ly Vẫn Long Quân có chút đờ đẫn hỏi.

- Không sai, tôi đều biết, cô ấy thường xuyên sẽ ngẩn người, rồi thì thầm một mình suốt ngàn năm qua trong sông Vô Ưu, tôi đã từng muốn nếu như có thể phụng bồi cô ấy mãi mãi thì tốt biết bao nhiêu…

Ách… tôi á khẩu, hóa ra lão ta cũng là một người hâm mộ của Long Nữ, hơn nữa, lão ta chính là linh hồn của ngư long hai đầu kia? Điều này khiến tôi vô cùng kinh ngạc, nếu lão ta là linh hồn ngư long, vậy tại sao lại thoát thể đi ra chứ?

Vô Ưu lão quỷ nói tiếp:

- Sau đó nàng muốn rời đi, tôi vốn muốn đi cùng nàng, cho dù là đến vong xuyên hay là tới chỗ nào, cũng muốn ở cạnh nàng, đáng hận, cái tên ngu xuẩn này lại nhảy ra cản trở nàng, cuối cùng nàng vẫn đi, còn tôi bị mắc kẹt ở đây, tất cả mọi chuyện đều do cậu cả.

Lão ta quát khan cả giọng, Ly Vẫn Long Quân ngơ ngác, chợt cười to:

- Ha ha ha, ta nhớ ra rồi, không sai, ta nhớ ra rồi, năm đó ngươi chỉ là một quái ngư hai đầu nho nhỏ, thế mà dám nuốt Trảm Long Toa của ta, sau đó ta cho ông một giọt long huyết, ông mới miễn cưỡng sống được, không nghĩ tới ngàn năm qua, ông lại có bản lĩnh tu luyện đến trình độ này.

- Hừ, coi như cậu không có long huyết, tôi cũng có thể tu luyện, cậu giúp tôi tu hành, chỉ là vì để cho tôi có năng lực bảo vệ Vô Ưu Hàn Đàm, không cho để người khác đi qua, cậu cho rằng tôi sẽ cảm ơn cậu sao? Nếu như không phải do cậu, thì bây giờ tôi cũng đâu phải ở nơi này.

An Hồ Tử bỗng nhiên mở miệng nói:

- Ừm, chuyện đó, …

Chúng tôi đồng loạt quay đầu, thấy thân thể quái ngư hai đầu đang thoi thóp nằm trong vũng máu, đầu vô lực lắc lư, dường như sắp chết.

Vô Ưu lão quỷ gầm một tiếng, lảo đảo vọt tới, trên mặt lộ vẻ buồn bực, Ly Vẫn Long Quân đứng lên, nhìn quái ngư hai đầu kia, cau mày nói:

- Nếu ông với nó là cùng một thể, vậy…

Vô Ưu lão quỷ quay đầu hung tợn nhìn chằm chằm tôi, không nói lời nào, tôi cười khổ, xua tay:

- Ông đừng nhìn tôi, ai bảo vừa nãy tên kia muốn nuốt tôi, nhưng mà tôi cũng không làm gì, nó làm sao bị vậy được? Chẳng lẽ…

Tôi chợt nhớ ra một chuyện, chẳng lẽ là do máu của tôi.

Lúc nãy tôi ở trong miệng của quái ngư, lúc tôi đánh nó, huyết ngọc làm ngón tay tôi chảy máu, lúc ấy máu tràn ra khắp nơi, hẳn là vì máu của tôi đã tiến vào cơ thể ngư long cho nên nó mới có bộ dáng này.

Tôi biết, máu của cấm kỵ sư, đó nhất định là máu cấm kỵ, không nghĩ tới ngay cả ngư long hai đầu cũng không có cách nào chống lại máu của cấm kỵ sư.

Đầu Ngư Long kia rũ thấp xuống, một cái đầu khác thì vô thần nhìn Vô Ưu lão quỷ, Vô Ưu lão quỷ cắn răng nói:

- Lão đầu, chúng ta đi, chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi này, đi tìm Long Nữ, nàng nhất định sẽ cứu chúng ta.

Ngư long hai đầu ủ rũ, hơi động một cái, dường như muốn nói cái gì, nhưng cũng lực bất tòng tâm.

Ly Vẫn Long Quân chắp tay đứng ở bên cạnh, yên lặng không nói nhìn ngư long hai đầu, trong mắt là vẻ phức tạp, bỗng nhiên anh ta cúi người, múc một nắm nước sông Vô Ưu, nhắm mắt lại, chậm rãi, đưa nước sông kia lên môi, cúi đầu xuống, uống một hơi cạn sạch.

Tôi cảm thấy rất kỳ quái vì sao anh ta lại như vậy, lại thấy anh ta nhắm hai mắt lại, ngồi xếp bằng ở bên bờ sông Vô Ưu, đối diện với màn sương mù dày đặc, dường như đã nhập định.

Thời gian lúc này như đọng lại, sương mù âm u cùng với thanh âm thần bí của minh giới, trông giống như một bức tranh tối màu, hiện ra trước mắt tôi, gió thổi khẽ qua, mọi thứ trước mắt tôi đều mơ hồ, tôi nheo mắt lại, cảm nhận được tiếng nước chảy của sông Vô Ưu, tôi ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời vô tận, trong lòng không khỏi cảm khái.

Lúc này, tôi đã đoán được đại khái, vị Long bà bà kia, hơn phân nữa chính là Vô Ưu Long Nữ trong câu chuyện.

Chẳng qua không biết tại sao dung nhan tuyệt thế của thiếu nữ tươi đẹp kia, lại biến thành một bà lão tóc bạc phơ? Năm đó Ly Vẫn Long Quân tại sao lại mất đi trí nhớ, chẳng lẽ là do sông Vô Ưu…

Nhưng mà vì điều gì mà anh ta lại uống nước sông Vô Ưu?

Những suy nghĩ này, lượn quanh tâm trí tôi, bỗng nhiên Ly Vẫn Long Quân khẽ thở dài, mở mắt, ngửa mặt nhìn lên trời, lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ, tôi vẫn không thể quên đi được sao, tôi đã bước vào sông Vô Ưu, mạo phạm kiêng kỵ, để cho bản thân lựa chọn quên hết, nhưng cũng không thể thực hiện sao?

- Cậu, cậu là tự nguyện bước vào sông Vô Ưu?

Vô Ưu lão quỷ có chút kinh ngạc nói.

- Không sai, chính là tôi tiến vào sông Vô Ưu, tôi vừa mới nhớ ra.

Ly Vẫn Long Quân thở dài, chậm rãi đứng dậy, ngắm nhìn sông Vô Ưu, thấp giọng nói:

- Ngàn năm qua, tôi không có cách nào quên được Vô Ưu Long Nữ, tôi không có cách nào để mình tĩnh tâm tu luyện, vì vậy, tôi đã hạ quyết tâm, để cho mình trôi trên sông Vô Ưu.

- Sông Vô Ưu có thể làm cho cậu quên mọi phiền não ưu sầu, quên hết tất cả bi thương. Tôi ở trong sông có thể tiến vào trạng thái, ngủ say, quên hết mọi chuyện.

- Cho đến ngày hôm đó, tôi bỗng nhiên tỉnh lại, phát hiện bản thân đã quên hết mọi chuyện, thậm chí quên mất mình là ai, cũng không biết tại sao mình lại quên hết những chuyện này.

Lời nói của Ly Vẫn Long Quân ở trong gió nhẹ bồng bềnh, sợi tóc cũng bay theo làn gió, chậm rãi lướt qua gò má, vẻ mặt anh ta bi thương, tiếp tục nói:

- Tôi vốn muốn quên mất Vô Ưu Long Nữ, cùng với những phiền não cùng ưu sầu kia, nhưng khi tôi ngay cả mình là ai cũng không nhớ, tôi rất sợ, nguyện vọng lúc ban đầu mặc dù đã thành hiện thực, nhưng tôi lại không biết, tôi đi khắp nơi, nhưng mọi người đều sợ tôi, tôi rất hoang mang.

- Cho đến lúc nãy tôi mới cảm nhận được lực lượng đang kêu gọi tôi, tôi ở nơi này cảm thấy rất quen thuộc, sương mù, vực sâu, lối đi thanh minh giới… Ai, tôi nhớ ra rồi, biện pháp khôi phục trí nhớ, chính là uống nước sông Vô Ưu lần nữa, những ký ức đã mất kia, sẽ hiện lên một lần nữa.

- Tôi đã từng muốn quên đi tất cả, nhưng khi tôi quên đi mọi chuyện, thì lại muốn tìm lại ký ức đã mất, bây giờ tôi tìm được lại, nhưng mà, lại muốn quên đi…

Ly Vẫn Long Quân không dừng được nói nhỏ, giống như là lẩm bẩm, hoặc như đang kể với ai đó, An Hồ Tử rụt rè nói:

- Vậy, vậy nếu người muốn quên đi, có thể uống một hớp nước sông Vô Ưu không phải là được sao?

Ly Vẫn Long Quân dửng dưng một tiếng, lắc đầu nói:

- Không cần, tôi đã hiểu, có một số việc, có một số người, cho dù là như thế nào cũng không thể quên được, cho dù là cưỡng ép quên đi, nhưng cũng chỉ rơi vào vũng bùn khác mà thôi, bởi vì, con người chính là như vậy, quên mất người thích nhất…

Tôi im lặng, anh ta nhìn tôi một cái, nói:

- Cậu tên là Hàn Thanh Thiên đúng chứ, cậu muốn đi qua lối này, tìm một người phải không?

Tôi gật đầu một cái:

- Đúng vậy, tôi muốn đi tìm một người, chính là…

Anh ta chặn lời nói của tôi lại:

- Không cần nói cho tôi đi tìm ai, ngăn cách thế giới này, vốn là tôi sai, vốn là bờ sông Vô Ưu sẽ mọc rất nhiều quả thanh minh, à không, khi đó, tôi nhớ nó gọi là âm linh quả. Ha ha, nhưng mà đã không còn quan trọng nữa…

Anh ta lại quay đầu về phía Vô Ưu lão quỷ, hỏi:

- Ông theo Vô Ưu Long Nữ ở trong sông Vô Ưu tu luyện đã lâu, có phải ông rất muốn tìm nàng đúng không?

Vô Ưu lão quỷ cúi đầu:

- Không cần, mặc dù tôi rất muốn ở bên cạnh nàng, nhưng bộ dáng này của tôi… Cho tới bây giờ tôi chưa từng xuất hiện, nàng vẫn cho rằng tôi chỉ là một quái ngư hai đầu…

- Ha ha, không sao, hôm nay tất cả mọi người đều có thể thực hiện nguyện vọng của mình, đến nơi các người muốn đến, Vô Ưu Hàn Đàm, từ này về sau cũng không còn là cấm địa của thanh minh giới, có bản lĩnh cứ tự do lui tới, nhưng…

Anh ta ngẩng đầu nhìn trời, khoan thai nói;

- Kết giới này đã tồn tại ngàn năm, cứ như vậy mà đi, dù sao thanh minh giới lúc này thường xuyên sẽ xuất hiện cảnh tượng của tiên giới, chờ lúc nàng trở lại, nàng nhất định sẽ rất vui vẻ…

Trên mặt của Ly Vẫn Long Quân chợt nở nụ cười, anh ta ngắm nhìn sông Vô Ưu, giống như có thể từ trong sông Vô Ưu gặp được Vô Ưu Long Nữ…

- Các người, cùng đi đi.

Anh ta nhàn nhạt nói.

 

0.10879 sec| 2427.523 kb